Chùa Cây Thị-nơi 92 vị rắn ẩn tu

 Mỗi lần phật tử tụng kinh là hàng chục con rắn xanh xuất hiện. Sau khi ngóc đầu ‘nghe’, chúng quăng mình rơi xuống nền chánh điện.Câu chuyện xảy ra ở chùa Long Thiền, hay còn gọi chùa Cây Thị, ở thôn Xuân Hoà, xã Phong Nẫm, TP. Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận.

Chùa Long Thiền Tự ít nhất đã trên 200 năm tuổi. Tương truyền, ngày xưa cạnh chùa mọc lên cây thị đại thụ, vòng thân to đến 7 người ôm không xuể. Đứng cách xa hơn chục cây số vẫn thấy rõ tán cây nên dân làng đặt thêm tên gọi chùa Cây Thị. Vào những năm chiến tranh chống Mỹ, cây cổ thụ bị bom đạn dội phá đã chết dần chết mòn. Sư cô Thích Nữ Hạnh Châu kể, ngày về tiếp quản chùa, gần như cổ tự xuống cấp xập xệ. Ngôi chùa nhỏ, dột nước khắp nơi chẳng khác nào căn nhà cấp bốn lâu ngày bỏ hoang. Ngày trước xung quanh chùa chẳng có ai dám dựng nhà sinh sống, mới khoảng 16h đã chẳng ai dám đi ngang đoạn đường băng qua nghĩa địa. Thế nhưng điều khiến chị em vị sư cô ớn lạnh, ám ảnh nhất là ngôi chùa có quá nhiều rắn cư trú. Bấy giờ xung quanh chùa đâu đâu cũng gặp rắn. Thậm chí lúc hái rau không chú ý, tay bốc nhầm đầu rắn là chuyện thường, lúc ngủ rắn còn cuộn cạnh bên giường. Chưa hết, hễ mỗi lần sư cô cùng phật tử tụng kinh niệm phật, từ nóc chánh điện lại xuất hiện hàng chục con rắn xanh.

Đàn rắn lục ngóc đầu ‘nghe’ kinh Phật đều đặn như cơm bữa. Lạ hơn nữa, chúng không hề tấn công người và có sự phân bố rõ rệt: rắn mình xanh ẩn nấp trên nóc chánh điện, xung quanh vườn chùa là rắn thân đen. Sự lạ lặp đi lặp lại khiến ai nấy nghĩ rằng, đàn rắn xanh kia là hoá thân của bậc thiền sư quá cố từng tu hành ở chùa cổ.
Cũng liên quan đến đàn rắn rơi lộp độp xuống nền chánh điện mỗi khi nghe tiếng kinh, sư cô trụ trì chùa Cây Thị cho biết: Trước ngày tháo dỡ chùa cũ vào năm 2003, bà lên thắp nhang nhẩm niệm: “Có thí chủ tốt bụng cúng dường tam bảo xây mới chùa đàng hoàng hơn. Các Ngài linh thiêng xin tạm lánh nơi khác”.

 

Đại điện là nơi đàn rắn hay tập trung nghe tụng kinh

Không ai có thể lí giải được chuyện dù mọi hôm đàn rắn xanh xuất hiện như nấm trên nóc chánh điện, nhưng hôm tháo mái chùa khởi công xây dựng, đám thợ không hề bắt gặp con rắn nào. Cũng từ khi xây mới, giống rắn sinh sống xung quanh chùa rời đi đâu không ai rõ. 

Có lẽ không ít người sẽ hoài nghi những lời kể trên nhưng với cư dân địa phương, chuyện rắn nghe kinh, gieo mình lộp độp xuống nền chánh điện chùa Cây Thị thì ai cũng nhiều lần tận mắt thấy.

Chùa Cây Thị còn ấn chứa khá nhiều chuyện ly kỳ khác. Sư trụ trì Thích Nữ Hạnh Châu cho hay từ lúc về tiếp quản chùa, phía sau chánh điện có giếng đào nhưng nước mặn chát không thể uống được. Lấy làm lạ, sư cô tìm hiểu những gia đình xung quanh mới biết mọi nhà đều có giếng đào ở độ sâu tương tự nhưng nước không bị nhiễm mặn.

Nhà chùa có sang xin nhà dân cho khoan nhờ giếng trên đất của họ nhưng đều bị từ chối bởi quan niệm mất mạch nước. Không ai giải thích được tại sao cả vùng đất rộng lớn, chỉ có khu đất chùa Cây Thị toạ lạc toàn mạch nước nhiễm mặn.

Đến những năm gần đây, nhờ được hỗ trợ kinh phí, sư cô Hạnh Châu thuê nhóm thợ đến chùa khoan giếng. Thêm lần nữa, ai nấy lắc đầu thở dài bởi tất cả 9 vị trí xung quanh chùa đều cho kết quả nước nhiễm mặn. Ngay vị trí cách giếng đào gia đình cạnh chùa cách nhau chỉ vài bước chân cũng nhiễm mặn.

“Lần khoan thứ 9, nước trào lên dù nhiễm mặn nhưng có thể dùng được. Từ đó đến nay, các sư thay phiên gánh nước ngọt về nấu cơm, đun nước uống. Còn những sinh hoạt khác vẫn dùng nước lợ”, sư cô Hạnh Châu cho biết.

Sự thật khá thú vị cuối cùng tại ngôi chùa đó là hai vị sư cô đứng ra tiếp quản chùa Cây Thị từ hàng chục năm trước là chị em song sinh. Hai thiếu nữ Nguyễn Thị Phụng (tức sư cô Thích Nữ Hạnh Châu) và Nguyễn Thị Hoàng (tức sư cô Thích Nữ Hạnh Ngọc) từ nhỏ vốn mê mẩn kinh phật, thường rủ nhau lên chùa nghe tiếng kinh.

Năm xấp xỉ tuổi đôi mươi, đôi chị em Phụng – Châu chắp tay xin bố mẹ được phép xuất gia nhập chùa. Cô em út của hai sư cô song sinh cũng theo tu tại một ngôi chùa khác ở Bình Thuận.

“Gia đình có ba chị em gái thì cả ba đều đi tu cả. Lúc đầu bố mẹ có ngăn cản nhưng bởi ai cũng quyết tâm đành chiều ý các sư”, sư cô Thích Nữ Hạnh Ngọc mỉm cười trải lòng.

Người dân phường Phong Nẫm “bật mí”, trước hai vị sư cô, từng có nhiều nhà tu hành về tiếp quản cổ tự Cây Thị. Nhưng lần lượt, tất cả các vị sư đều xin phép cáo từ bởi nhiều lí do khác nhau. Chỉ đến khi hai vị sư song sinh về trụ trì, chùa Cây Thị mới “thay da đổi thịt” trở thành cổ tự lớn nhất vùng như hôm nay.Dân làng vẫn cho rằng khu đất chùa Cây Thị vốn là nghĩa địa lâu năm, là đất hội (nơi để những dụng cụ tổ chức lễ mai táng ) nên cực kì “nặng âm khí”. Phải nhờ “vận mạng” lớn, hai sư cô song sinh mới có thể trụ lại “đất thiêng”.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *