Kinh Phật - Chú Đại Bi
 

Những người yêu nhau hãy trân trọng nhau


"Vì như thế này cũng rất tốt, có người không phải đợi con 1000 năm nữa rồi, người ta vì muốn nhìn thấy con một lần mà đã tu 2000 năm rồi.”

Phật dạy rằng: Kiếp trước chúng ta phải quay đầu nhìn lại 500 lần thì kiếp này chúng ta mới có thể đi lướt qua nhau". Câu nói ấy bắt nguồn từ câu chuyện như sau:

     Ngày xưa có một cô gái  trẻ trung, xinh đẹp xuất thân từ một gia đình danh gia vọng tộc, tiền bạc nhiều không xuể. Cô lại là người có tài có sắc, cuộc sống rất sung túc. Bà mối ra vào nhà cô nhiều đến nỗi mà cái bậc thềm sắp bị giẫm nát rồi mà cô vẫn chẳng chịu kết hôn, bởi lẽ cô cảm thấy mình vẫn chưa tìm được đức lang quân thực sự phù hợp với cô.

     Cho đến một ngày nọ, cô đi vào chùa để tĩnh tâm, người đông như mắc cửi. Xa xa cô nhìn thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú, chẳng cần nói gì thêm cô biết đây chính là người mà mình muốn lấy làm chồng, người mà cô khổ sở chờ đợi bấy lâu nay cuối cùng đã xuất hiện. Chỉ tiếc rằng người trong chùa quá đông, cô không làm cách nào đến được gần chàng trai đó, chỉ có thể đứng từ xa nhìn bóng dáng chàng cứ xa dần và biến mất. Hai năm sau đó, cô gái đi khắp nơi để tìm chàng nhưng bặt vô âm tín.

Cô gái ngày nào cũng vào chùa xin bồ tát cho mình được gặp lại chàng trai ấy. Lòng thành của cô đã cảm động Phật Tổ, người đã hiển linh nói: “Con muốn nhìn thấy chàng trai đó à?” Cô gái đáp: “Dạ vâng ạ, con chỉ cần nhìn thấy anh ấy một lát thôi.”

     Phật Tổ: “Thế thì con phải từ bỏ tất cả những gì hiện con đang có, bao gồm cả gia đình và cuộc sống sung túc của con.” Cô gái dứt khoát nói: “Con có thể làm được.” Phật Tổ tiếp: “Ngoài ra con phải tu 500 năm đạo hành, thì mới có thể gặp mặt người ấy một lần. Con có hối hận không?” Cô gái đáp: “Con sẽ không bao giờ hối hận.”
     Sau  đó, cô bị biến thành một tảng đá nằm giữa vùng núi hoang sơ, hẻo lánh, chịu mưa chiu nắng hơn 400 năm nhưng cô  không mở miệng than vãn một câu cảm thấy đây không đáng gì cả. Cái cô cảm thấy khó chịu nhất chính là hơn 400 năm qua không được nhìn thấy chàng, không nhìn thấy được chút hi vọng mong manh nào. Cô cảm thấy mình sắp sụp đổ đến nơi rồi.

    Vào năm cuối cùng, một đội đi khai thác đã nhìn thấy tảng đá to lớn này đã mang về luyện thành hòn đá kích cỡ to vận chuyển vào kinh thành. Ở đó người ta đang xây cầu, thế là cô gái trở thành tay vịn trên chiếc cầu. Vào đúng ngày cây cầu xây xong, cô gái đã nhìn thấy chàng trai mà cô chờ đợi trong suốt hơn 500 năm qua. Chàng đi vội vàng hình như đang có chuyện gì gấp gáp, đi rất nhanh qua cây cầu. Đương nhiên chàng không thể phát hiện ra rằng có một hòn đá đang chăm chú dõi ánh mắt ngóng theo bóng hình chàng.

    Chàng trai cứ thế lại biến mất, Phật Tổ xuất hiện. Người nói: “Con đã mãn nguyện chưa?” Cô đáp: “Chưa ạ, sao lại thế này? Sao chỉ cho con trở thành tay vịn của cái cầu? Nếu con được dùng làm đoạn chính giữa cây cầu, có lẽ con đã gặp được chàng, con có thể chạm vào chàng.” Phật Tổ nói: “Để có thể chạm vào người đó con phải tu tiếp 500 năm.” Cô đáp: “Con bằng lòng” Phật Tổ hỏi: “Con chịu bao nhiêu khổ cực rồi , con không hối hận chứ?” Cô gái kiên quyết: “Không hối hận ạ.”

    Cô gái lại biến thành một cây to, nằm nơi nhiều người qua lại. Nơi này người đông tấp nập nên cô phải dõi theo chăm chú  nhưng càng khó chịu hơn là cô càng hi  vọng được gặp chàng bao nhiêu thì càng đau đớn bây nhiêu khi phát hiện người ngang qua không phải là người mình hằng thương nhớ. Trải qua 500 năm trước tu luyện, cô dần bình tĩnh lại hiểu ra rằng chỉ đến ngày cuối cùng chàng trai mới xuất hiện.

   Lại một lần 500 năm nữa qua đi, ngày cuối cùng đến rồi, cô biết rằng hôm nay chàng trai sẽ xuất hiện nhưng trái tim cô không còn cảm thấy quá kích động, hồi hộp nữa. Chàng đến rồi, đến rồi, chàng vẫn mặc trên mình bộ quần áo màu trắng mà chàng thích nhất, khuôn mặt vẫn khôi ngô, tuấn tú như ngày nào.Cô gái như đờ người ra ngắm nhìn chàng trai. Lần này, chàng không hề vội vàng gấp gáp như lần trước, có lẽ bởi trời nóng quá. Chàng nhìn thấy ria đường có một cây đại thụ to, cành lá um tùm rất mát. Chàng nghĩ đến đó ngồi nghỉ một lát.

    Chàng bước đến bên cây đại thụ, ngồi tựa vào thân cây, khép hờ đôi mắt và thiu thiu ngủ. Cô đã chạm được vào chàng trai rồi, chàng đang ngồi cạnh ngay cô. Nhưng cô gái không có cách nào nói cho chàng biết nỗi nhớ thương chàng bấy lâu nay. Nàng chỉ cố hết sức chụm lá cây lại che cho chàng những ánh nắng chói chang để chàng ngủ ngon hơn. Chàng trai chỉ ngủ trong chốc lát vì chàng còn có việc phải làm, chàng đứng dậy phủi bụi trên người. Chàng ngước nhìn cây đại thụ nắm lấy cành là âu yếm, như để cảm tạ bóng mát mà cây đại thụ đã ban cho chàng.

     Sau đó, chàng đi mất, không hề ngoái đầu nhìn lại. Trong lúc chàng biến mất thì Phật Tổ lại xuất hiện. Người hỏi: “Không phải là con lại muốn làm vợ người đó đấy chứ, con phải tu thêm…” Cô gái bình thản ngắt lời Phật Tổ: “Con thật sự rất muốn, nhưng con thấy không cần thiết nữa rồi.” Cô nói tiếp: “Con thấy thế này là đủ rồi, yêu chàng nhưng không nhất địng con phải trở thành vợ chàng.” Phật Tổ: “Ồ!” Cô gái lại tiếp: “Vợ hiện tại của chàng cũng giống như con chịu khổ cực tu luyện sao?” Phât Tổ gật đầu nhẹ. Cô mỉm cười nói: “Con có thể làm được, nhưng không cần thiết nữa rồi.” Chính tại thời khắc này, cô phát hiện ra Phật Tổ thở dài một cái, cô có vài phần kinh ngạc: “Phật Tổ có tậm sự ạ?”

    Trên khuôn mặt Phật Tổ nở ra một nụ cười: “Vì như thế này cũng rất tốt, có người không phải đợi con 1000 năm nữa rồi, người ta vì muốn nhìn thấy con một lần mà đã tu 2000 năm rồi.”

        Lời Phật dạy: Kiếp này chúng ta tương phùng rồi gặp gỡ là kết quả tu luyện mấy nghìn kiếp. Vì thế con người sống phải biết trân trọng nhau. A di đà phật!   

 

 

Loading...

TIN TỨC CÙNG CHUYÊN MỤC:

 

DANH SÁCH CHUYÊN MỤC

DANH MỤC

Tel: 1900561588 | Facebook | email: Lichvansu.wap.vn@gmail.com